Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Thơ September Rain

Chắc chẳng bao giờ anh hiểu được tại sao Em đã nói lời chia tay vội vã Khi tưởng xem nhau trên đời là tất cả Mà một giây sau đã phải xa rời Chúng ta có duyên khi gặp giữa muôn người Được nắm tay nhau, cùng cười, cùng khóc Được chở che nhau qua quãng ngày đơn độc Được nhớ thương nhau quên những hao gầy Nhưng rồi cuộc đời là giông bão và mây Sợi dây duyên phận không thể dài thêm được Em phải đứng lại để lặng nhìn anh bước Bởi có quá nhiều điều em chẳng biết nói sao Em oằn mình đành thốt những lời đau Cố bình thản cười, dặn lòng rằng "đừng khóc" Khi biết không thể làm cho anh hạnh phúc Em sẽ giữ riêng lí lẽ của riêng mình Em dặn lòng, rồi anh sẽ bình yên Quá khứ chỉ là lời ước nguyền vô tình từ định mệnh Em đứng lại, bước ra ngoài câu chuyện Anh hãy cứ đi và viết tiếp cổ tích của riêng mình... (P2T)
Các bài đăng gần đây

EM CŨNG MUỐN....

Em cũng muốn sống giản đơn lắm chứ Như thể cành hoa bé nhỏ dưới mặt trời Như chim tránh rét hối hả mùa đông tới Như lúc yếu lòng có thể khóc, vậy thôi... Em cũng muốn sống bình yên lắm chứ Nét buồn không ngụy tạo bởi nét cười Vui thì nói, không vui thì cũng nói Thay vì giấu lòng bằng những nhịp chơi vơi.... Em cũng muốn được chở che lắm chứ Được anh lắng lo, an ủi mỗi khi cần Được trút bỏ ưu phiền mà chia sẻ Để làm người đàn bà bé nhỏ đứng trước anh... Em cũng muốn mình tỏ vẻ rất mong manh Thay vì mạnh mẽ không cần ai giúp cả Nhưng đã kiên cường nhiều, nên yếu mềm thành lạ Trước mặt anh mà cứ phải giấu mình đi Em muốn nói những lời cho anh biết, đôi khi... (P2T - Thơ September Rain )

Con gái ơi, tuổi xuân ngắn lắm! - Lạc Hi

Tuổi xuân của con gái. Có một sự thật là con trai càng đứng tuổi thì càng hấp dẫn và ra dáng đàn ông, trong khi con gái một khi đã già thì có che thế nào cũng chẳng đậy được. Thế mới nói, tuổi xuân của con gái ngắn lắm, chớp mắt vài lần đã thấy phải toan tính chuyện chồng chuyện con. Cùng mài quần trên ghế giảng đường bốn năm, rồi vội vàng lao vào đời để tìm cho mình một chỗ đứng, nhưng nếu kết h ôn là mốc đánh dấu sự trưởng thành của con trai thì nó cũng là ngưỡng những ngày xuân xanh của con gái dần dần khép lại. Chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta vẫn nói “Một người đàn ông vĩnh viễn phải biết ơn một người con gái luôn ở bên anh ta khi anh ta 20 tuổi. Bởi vì khi đàn ông 20 tuổi, anh ta đang ở ngưỡng thấp nhất trong cuộc sống chính mình: không tiền, không sự nghiệp. Mà khi một người con gái 20 tuổi chính là khoảng thời gian rực rỡ nhất của cô ấy…”. Vì kì thực, tuổi xuân của chúng ta ngắn lắm, con gái ơi! Bởi vì ngắn lắm, thế nên đừng phung phí những năm tháng thanh xuân vào những ...

Hạnh phúc - Du Phong

Con gái cần gì mới hạnh phúc, hả anh? Em chẳng thích tranh giành hơn thua được mất, Em không muốn yêu người với trái tim không thật, Bởi con gái sợ một mình đối mặt với cô đơn… Đẹp mã, dẻo mồm thì sẽ hạnh phúc hơn? Em không nghĩ mình cần người như thế. Con gái cần một người con trai tử tế, Biết lắng lo, san sẻ, không khoe mẽ, ồn ào… Cứ phải nhiều tiền mới hạnh phúc được sao? Em không nghĩ mình thuộc về nơi nào nhiều của cải. Cái con gái cần là bờ vai vững chãi Luôn vững vàng ý chí, không quản ngại khó khăn. Hạnh phúc với em là một tấm chăn, Chỉ vừa đủ cho hai người ấp áp. Con gái không san sẻ hạnh phúc của mình cho kẻ thứ ba nào khác, Con gái chỉ cần người tự giác coi mình là tất cả tình yêu… Hạnh phúc với em không có quá nhiều… Nên chẳng thích chơi đùa tay không, tay có. Hạnh phúc của em là những điều rất nhỏ, Nên em tự nhủ, phải tự mình gìn giữ, nâng niu… Hạnh phúc của em là một tình yêu… Không sóng gió, Chỉ như chiều, Êm ả…

Gửi người em thương

Gửi người mà tôi thương!  Này người thương chẳng biết là sau này em có thể nói lời yêu ai đó nữa không vì tình cảm của em bây giờ chỉ dừng lại ở tình thương rồi.  Yêu là một cái gì đó nồng nhiệt, là quên bản thân mình, hi sinh tất cả chỉ vì muốn người mình yêu được hạnh phúc, tốt đẹp.  Tình yêu giống con thêu thân vậy chỉ vì chút ánh sáng chợt lóe mà quên mất bản thân mình đến gần sẽ chết. Nhiều lúc em muốn quên mất mình là ai để yêu một ai đó giống v ậy, để hiểu cái cảm giác cuồng nhiệt nhưng rồi sẽ có lúc đau đến tận cùng.  Em rất sợ. Còn thương, giống như em và anh vậy. Mọi thứ vẫn sẽ như ban đầu, không quá nồng nàn, không quá say mê. Tình cảm cứ rót nhẹ vào tim, nhẹ nhàng nhưng say đắm. Chúng ta sẽ chẳng dỗi hờn đến phải im lặng, cũng chẳng lặng lẽ đến mức đối phương quên bẳng đi mình. Chính xác thì mình trên mức tình bạn mà chẳng phải tình yêu anh nhỉ. Người ta nói đó là quan hệ chẳng thể gọi tên nhưng em gọi anh là người thương!  Em chẳng biết...

Cứ để mình em

Anh hãy để em tự làm những việc em có thể tự làm được. Em đã quen với việc người khác đến và đi trong đời em rồi. Hầu hết chẳng có ai sẽ ở lại cả. Và em không muốn phải học cách tự xoay xở mọi thứ lại từ đầu khi họ ra đi. Thế nên, em không muốn phụ thuộc vào bất kì ai về bất cứ điều gì, nhất là tình cảm. Anh có hiểu không? #ABBG

Em có mệt không em?

Em có mệt không em? Khi em cứ yêu cầu mình là người giỏi nhất Khi em cứ yêu cầu mình phải là người xuất sắc Rằng em phải là người đặc biệt nhất cuộc đời. Này em ơi Xin em đừng tự giày vò mình như tthế Để tôi nói em nghe điều này nhé Mỗi chúng ta đều là một người đặc biệt rồi đó em! Em hãy nhìn chiếc lá rơi bên thềm Đó chỉ là một chiếc lá nhỏ nhoi, không có gì đặc biệt Nhưng chắc chắn em sẽ không tìm được chiếc lá nào giống như thế Nên em hãy sống thật sự là chính mình! Này em xinh! Chỉ cần em cố gắng hết mình, làm những gì em có thể Và em hãy mỉm cười để đón nhận kết quả Vì đó là tất cả những gì em cố gắng, em à… Đừng tự yêu cầu mình là người giỏi nhất nữa nhé em! Sẽ khiến em vô cùng mệt mỏi… #motdoiquetrac