Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2017

Thơ September Rain

Chắc chẳng bao giờ anh hiểu được tại sao Em đã nói lời chia tay vội vã Khi tưởng xem nhau trên đời là tất cả Mà một giây sau đã phải xa rời Chúng ta có duyên khi gặp giữa muôn người Được nắm tay nhau, cùng cười, cùng khóc Được chở che nhau qua quãng ngày đơn độc Được nhớ thương nhau quên những hao gầy Nhưng rồi cuộc đời là giông bão và mây Sợi dây duyên phận không thể dài thêm được Em phải đứng lại để lặng nhìn anh bước Bởi có quá nhiều điều em chẳng biết nói sao Em oằn mình đành thốt những lời đau Cố bình thản cười, dặn lòng rằng "đừng khóc" Khi biết không thể làm cho anh hạnh phúc Em sẽ giữ riêng lí lẽ của riêng mình Em dặn lòng, rồi anh sẽ bình yên Quá khứ chỉ là lời ước nguyền vô tình từ định mệnh Em đứng lại, bước ra ngoài câu chuyện Anh hãy cứ đi và viết tiếp cổ tích của riêng mình... (P2T)

EM CŨNG MUỐN....

Em cũng muốn sống giản đơn lắm chứ Như thể cành hoa bé nhỏ dưới mặt trời Như chim tránh rét hối hả mùa đông tới Như lúc yếu lòng có thể khóc, vậy thôi... Em cũng muốn sống bình yên lắm chứ Nét buồn không ngụy tạo bởi nét cười Vui thì nói, không vui thì cũng nói Thay vì giấu lòng bằng những nhịp chơi vơi.... Em cũng muốn được chở che lắm chứ Được anh lắng lo, an ủi mỗi khi cần Được trút bỏ ưu phiền mà chia sẻ Để làm người đàn bà bé nhỏ đứng trước anh... Em cũng muốn mình tỏ vẻ rất mong manh Thay vì mạnh mẽ không cần ai giúp cả Nhưng đã kiên cường nhiều, nên yếu mềm thành lạ Trước mặt anh mà cứ phải giấu mình đi Em muốn nói những lời cho anh biết, đôi khi... (P2T - Thơ September Rain )