Mệt mỏi rồi, em biết dựa vào ai Thỉnh thoảng bước trên đường đời hối hả Thấy người ta yêu nhau, em cũng thoáng chạnh lòng Đã quá lâu sống cuộc đời phẳng lặng Không mong chờ, chẳng nhớ đợi một ai Thỉnh thoảng cũng thèm khát một bờ vai Để dựa vào qua mùa Đông lạnh lẽo Một bàn tay nắm tay đi muôn nẻo Cho cô đơn theo gió cuốn về trời Em muốn có người cùng em rong chơi Ôm lấy em khi cuộc đời mệt mỏi Sẽ nhẹ nhàng bên tai em rồi nói "Có anh rồi " , thì hạnh phúc biết bao Nhưng mộng ước cũng chỉ là ước ao Khi niềm vui thì cứ đi xa mãi Mạnh mẽ thế nào, em cũng chỉ là con gái Mệt mỏi rồi, em biết dựa vào ai??? #lượm
Em là chính em, em độc lập, em tự do!