Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 5, 2016

Mệt mỏi rồi, em biết dựa vào ai

Mệt mỏi rồi, em biết dựa vào ai Thỉnh thoảng bước trên đường đời hối hả Thấy người ta yêu nhau, em cũng thoáng chạnh lòng Đã quá lâu sống cuộc đời phẳng lặng Không mong chờ, chẳng nhớ đợi một ai Thỉnh thoảng cũng thèm khát một bờ vai Để dựa vào qua mùa Đông lạnh lẽo Một bàn tay nắm tay đi muôn nẻo Cho cô đơn theo gió cuốn về trời Em muốn có người cùng em rong chơi Ôm lấy em khi cuộc đời mệt mỏi Sẽ nhẹ nhàng bên tai em rồi nói "Có anh rồi " , thì hạnh phúc biết bao Nhưng mộng ước cũng chỉ là ước ao Khi niềm vui thì cứ đi xa mãi Mạnh mẽ thế nào, em cũng chỉ là con gái Mệt mỏi rồi, em biết dựa vào ai??? #lượm 

MỆT MỎI THÌ CỨ NGHỈ NGƠI ĐI, CÔ GÁI!

MỆT MỎI THÌ CỨ NGHỈ NGƠI ĐI, CÔ GÁI! Cũng có lúc tâm trạng như vậy đó, cứ lang thang ngoài đường phố để cho nước mắt cứ trực trào ra. Muốn khóc, muốn hét lên thật to để cho nhẹ lòng, có những lúc mạnh mẽ là vậy nhưng rồi cũng có lúc yếu lòng lắm chứ. Cảm giác chẳng thể nào bước đi được nữa, con đường phía trước sao mù mịt mà lắm chông gai quá vậy. Cứ khóc đi cho thỏa lòng cô gái ạ. Cô không xinh đẹp, cũng chẳng giỏi giang hay có gì nổi bật cả, đôi lúc cô thấy mình thật kém cỏ i và tự ti trước tất cả mọi người. Cô luôn tự tạo ra cho mình một lớp vỏ bọc bên ngoài với cái khuôn mặt lúc nào cũng có thể cười được và một con người mạnh mẽ để che giấu đi tất cả. Chẳng ai có thể hiểu được cô và cũng chẳng ai có thể bước vào thế giới của cô cả. Cái thế giới ấy chỉ có mình cô mà thôi, cô đơn, trống trải, đầy ắp những nỗi buồn và nước mắt của đêm tối. Cô cũng mệt mỏi với cái vỏ bọc do chính mình tạo ra, có lúc chẳng muốn diễn cũng chẳng muốn cười, nhưng rồi cô chẳng có đủ cái can đảm ...

CUỘC SỐNG CŨNG CẦN MỘT CHỮ DUYÊN

CUỘC SỐNG CŨNG CẦN MỘT CHỮ DUYÊN 1. Giữa người với người, có thể gần, cũng có thể xa. Giữa việc với việc, có thể phức tạp, cũng có thể giản đơn. Giữa tình cảm với nhau, có thể sâu, cũng có thể cạn. 2. Đừng mong cầu mọi người đối xử với mình đặc biệt, cũng chẳng nên hy vọng họ sẽ bớt đi những toan tính. 3. Cuộc sống có người nói ít làm nhiều, cũng sẽ có kẻ chỉ biết hoa chân múa tay. Bạn không nên quá bận lòng, chỉ cần quản tốt việc của bản thân, còn lại mọi việc hãy thuận theo nhân duyên. 4. Đức Phật từng nói: Với người không có duyên, dù bạn nói bao nhiêu lời cũng là thừa; còn như đã hữu duyên thì chỉ cần xuất hiện, bạn cũng có thể đánh thức mọi giác quan của họ. 5. Có một số việc, vừa phân trần trắng đen đã trở thành quá khứ. Có một số người, giận hờn vài ngày đã trở thành dĩ vãng. Có những nỗi đau, vừa cười lên đã tan thành bọt nước. Có những hoàn cảnh, nhờ chịu chút thương đau mà trở nên kiên cường. Cuộc sống cũng cần một chữ Duyên 6. Đôi khi hôm nay là...