Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 10, 2016

Gửi người em thương

Gửi người mà tôi thương!  Này người thương chẳng biết là sau này em có thể nói lời yêu ai đó nữa không vì tình cảm của em bây giờ chỉ dừng lại ở tình thương rồi.  Yêu là một cái gì đó nồng nhiệt, là quên bản thân mình, hi sinh tất cả chỉ vì muốn người mình yêu được hạnh phúc, tốt đẹp.  Tình yêu giống con thêu thân vậy chỉ vì chút ánh sáng chợt lóe mà quên mất bản thân mình đến gần sẽ chết. Nhiều lúc em muốn quên mất mình là ai để yêu một ai đó giống v ậy, để hiểu cái cảm giác cuồng nhiệt nhưng rồi sẽ có lúc đau đến tận cùng.  Em rất sợ. Còn thương, giống như em và anh vậy. Mọi thứ vẫn sẽ như ban đầu, không quá nồng nàn, không quá say mê. Tình cảm cứ rót nhẹ vào tim, nhẹ nhàng nhưng say đắm. Chúng ta sẽ chẳng dỗi hờn đến phải im lặng, cũng chẳng lặng lẽ đến mức đối phương quên bẳng đi mình. Chính xác thì mình trên mức tình bạn mà chẳng phải tình yêu anh nhỉ. Người ta nói đó là quan hệ chẳng thể gọi tên nhưng em gọi anh là người thương!  Em chẳng biết...

Cứ để mình em

Anh hãy để em tự làm những việc em có thể tự làm được. Em đã quen với việc người khác đến và đi trong đời em rồi. Hầu hết chẳng có ai sẽ ở lại cả. Và em không muốn phải học cách tự xoay xở mọi thứ lại từ đầu khi họ ra đi. Thế nên, em không muốn phụ thuộc vào bất kì ai về bất cứ điều gì, nhất là tình cảm. Anh có hiểu không? #ABBG

Em có mệt không em?

Em có mệt không em? Khi em cứ yêu cầu mình là người giỏi nhất Khi em cứ yêu cầu mình phải là người xuất sắc Rằng em phải là người đặc biệt nhất cuộc đời. Này em ơi Xin em đừng tự giày vò mình như tthế Để tôi nói em nghe điều này nhé Mỗi chúng ta đều là một người đặc biệt rồi đó em! Em hãy nhìn chiếc lá rơi bên thềm Đó chỉ là một chiếc lá nhỏ nhoi, không có gì đặc biệt Nhưng chắc chắn em sẽ không tìm được chiếc lá nào giống như thế Nên em hãy sống thật sự là chính mình! Này em xinh! Chỉ cần em cố gắng hết mình, làm những gì em có thể Và em hãy mỉm cười để đón nhận kết quả Vì đó là tất cả những gì em cố gắng, em à… Đừng tự yêu cầu mình là người giỏi nhất nữa nhé em! Sẽ khiến em vô cùng mệt mỏi… #motdoiquetrac

Cô gái. Đừng cười được không em?

Em bật khóc giữa màn đêm u tối cho thước phim cuộc sống tẻ nhạt mà em không thể tắt. Nó cứ quay chầm chậm, chầm chậm trong kí ức như vạch ra cho em thấy những nụ cười giả tạo của ngày hôm đó. Này em cô gái 20, cái tuổi em phải được tung tăng, được chạy nhảy, được ước mơ được yêu thương, được thỏa sức tung bay dưới bầu trời, được phép làm điều mình thích, vậy cớ sao giờ đây em ngồi lặng im thế cô bé? Ngoài kia, mây vẫn trôi, gió vẫn thổi vậy tại sao em cứ phải gồng mình lên mạnh mẽ hả cô gái? Trời đã chuyển sang thu rồi cô gái ạ. Ngày trôi qua, tôi chỉ thấy cô dắt xe đi làm, lâu lâu gặp lại vài người bạn thân!" Em vẫn làm theo những gì quy cũ, vẫn làm theo những cái em cho là đúng để có thể bảo vệ được gia đình.Em vẫn cứ gắng gượng bắt mình phải mạnh mẽ. Cô gái, em không thấy mệt mỏi à? Sao em chẳng tung cách lên bay theo ước mơ của em, gạt bỏ đi những định kiến, những áp lực trên đôi vai gầy. Ngày trôi qua ngày, mọi người ai cũng thấy một cô gái bé nhỏ, tinh ngh...