Chuyển đến nội dung chính

KHÔNG ĐỀ

*****

Tôi không thích bình luận về đời sống riêng tư cá nhân của một người tôi không biết rõ trên facebook, cũng như ngoài đời thực. Kể cả tôi có nghe người khác nói lại chuyện của người đó, tôi cũng không thực sự tin, mà phải khi chính mình tiếp nhận thông tin từ đủ mọi phía, tôi mới có đánh giá riêng của bản thân. Mọi thứ chúng ta nói hay làm trong cuộc sống này đều chứa đựng tình cảm cá nhân của chúng ta vào đó, nên không bao giờ là chính xác cả. 

Tôi nghĩ con người vốn dĩ thích phán xét người khác, vì có thể nó làm cho người đó trông có vẻ tốt đẹp hơn. Thực ra khoảng thời gian gần đây, khi trải qua nhiều chuyện, tôi mới học cách im lặng nhiều hơn. Và cứ mỗi lần mình sắp phán xét ai đó, mình phải tự nhủ rằng mình không biết gì về họ. Một hành động không thể quyết định cả toàn bộ một con người. Và rằng ai cũng có những điểm tốt mà chúng ta có thể làm bạn được. 

Nhất là với bạn bè, tất cả chúng ta đều mong muốn có những người bạn có thể nói chuyện thoải mái mà không bị phán xét. Tôi cũng nghĩ bạn bè cần phải như vậy, nếu ai đó cứ đi nói xấu mình sau lưng, mà không hề nói trực tiếp điều đó với mình, thì họ nhất định không phải là bạn mình. 

Mỗi khi bạn phán xét ai đó, bạn đang dùng thế giới quan, những kinh nghiệm chủ quan của riêng bạn để phán xét họ. Thế nhưng, mỗi một người chúng ta gặp lại là một thế giới độc lập và khác biệt, không ai giống ai cả. Vậy nên, học cách im lặng, mở rộng trí óc lẫn tâm hồn sẽ khiến chúng ta biết thêm nhiều thứ mới mẻ và thú vị hơn thế giới nhỏ hẹp của mình rất nhiều.

#abeautifulbadgirl
#DHenri

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Độc bước

Tâm sự của đứa con gái độc thân ___ Hoá ra đâu phải cứ dành hết tất cả tình cảm của mình cho một người rồi sẽ có ngày người ta yêu lại mình. Hoá ra đâu phải cứ nói yêu thì sẽ yêu mãi mãi. Hoá ra có những người nói yêu người này nhưng đâu có nghĩa họ sẽ không yêu người khác. Cuộc sống này cần phải có tình yêu, nhưng không có tình yêu đương cũng đâu có chết.  Mấy người nói: "Anh/Em sẽ yêu Em/Anh cho đến khi không còn trên đời này nữ...

Mệt mỏi rồi, em biết dựa vào ai

Mệt mỏi rồi, em biết dựa vào ai Thỉnh thoảng bước trên đường đời hối hả Thấy người ta yêu nhau, em cũng thoáng chạnh lòng Đã quá lâu sống cuộc đời phẳng lặng Không mong chờ, chẳng nhớ đợi một ai Thỉnh thoảng cũng thèm khát một bờ vai Để dựa vào qua mùa Đông lạnh lẽo Một bàn tay nắm tay đi muôn nẻo Cho cô đơn theo gió cuốn về trời Em muốn có người cùng em rong chơi Ôm lấy em khi cuộc đời mệt mỏi Sẽ nhẹ nhàng bên tai em rồi nói "Có anh rồi " , thì hạnh phúc biết bao Nhưng mộng ước cũng chỉ là ước ao Khi niềm vui thì cứ đi xa mãi Mạnh mẽ thế nào, em cũng chỉ là con gái Mệt mỏi rồi, em biết dựa vào ai??? #lượm 

TRƯỚC KHI NÓI CHUYỆN HÃY DÙNG "BA CÁI SÀNG" NÀY ĐỂ LỌC QUA MỘT LƯỢT

Có một lần, một người bạn của Socrates vội vàng chạy tới tìm anh ta, cậu bạn này vừa thở vừa cao hứng nói:   “Mình nói với cậu chuyện này, đảm bảo là ngoài sức tưởng tượng của cậu.” “Chờ chút!” Socrates vội vã ngăn cậu ta lại và nói: “Những lời mà cậu định nói với mình, cậu đã dùng ba “cái sàng’' để lọc qua chưa?’ Anh bạn của Socrates với vẻ mặt không hiểu, lặng im và lắc đầu. Socrates nói: “Lúc mà cậu muốn nói cho người khác một việc gì đó, ít nhất cũng nên dùng ba “cái sàng” lọc qua một lượt. Cái thứ nhất gọi là chân thật, cậu phải xem xem chuyện mà cậu muốn nói cho người khác có đúng sự thật không?” Anh bạn tiếp lời: “Mình là nghe được trên đường đi tới đây, mọi người đều nói như vậy chứ mình cũng không biết là có đúng sự thật không.” Socrates lại nói tiếp: “Vậy thì nên dùng “cái sàng” thứ hai của cậu để kiểm tra đi, nếu như nó không phải là sự thật, thì ít nhất cũng là có thiện ý chứ? Chuyện mà cậu muốn kể với mình có phải là có thiện ý không?” Anh bạn nghĩ nghĩ một chút r...