Chuyển đến nội dung chính

Tuổi 20 - của bé con

Có những lúc con người ta chỉ muốn lặng im, muốn đi đâu đó thật xa thật xa để tìm chút bình yên giữa nhịp sống hối hả, ồn ào…
Để rồi, đêm đến, lặng thầm gọi về những giấc ngủ, dịu dàng bao bọc, ôm ấp vạn vật tìm về bến đỗ của những giấc mơ.

Cũng như những mơ ước, hoài bão và lí tưởng của nó.
Tất cả chỉ là mới bắt đầu.
Những dự định như học một khóa học DIGITAL MARKETING, hay một khóa học lớp làm bánh và còn nhiều dự định nho nhỏ, be bé khác nữa...
Cũng đã nhiều lúc quá áp lực và căng thẳng, nó định buông xuôi, từ bỏ tất cả NHƯNG hình ảnh tần tảo sớm hôm của bố mẹ đã không cho nó làm như thế.
Ngược lại, đó chính là nguồn động lực lớn nhất để nó cố gắng, nỗ lực và phấn đấu.
Với nó, chẳng có bất cứ thứ gì có thể thay thế được bố mẹ, bố mẹ là lẽ sống, là tất cả với cuộc đời nó.


* Tuổi 20 đến thật nhanh, thật bất ngờ đến nỗi khiến nó phải giật mình. Nó chưa kịp chuẩn bị để chào đón.
Tuổi 20 đến – dấu mốc quan trọng của cuộc đời mà nó cũng quên được? Nó cứ tưởng mình chỉ đang độ 15 -18 gì đó thôi, chứ chưa phải là chạm đến ngưỡng 2.
Nó cứ vô tư, hồn nhiên mà quên đi - cũng giống như ánh trăng giữa lòng thành phố, ngày thường bị sự phồn hoa lung linh ngàn ánh điện màu che lấp để rồi một hôm nào đó, cả thành phố bị ngắt điện, ai đó vội đưa tay mở toang cửa sổ, ánh trăng tràn vào khiến lòng bất giác bâng khuâng, dòng ký ức tràn về...

* Ừ thì ta đã 20 tuổi thật rồi.
Cái tuổi chẳng còn trẻ con gì nữa.
Cái tuổi mà khi phạm lỗi không còn được đổ lỗi hoặc được bênh vực là còn non dại, nhỏ tuổi mà phải bắt đầu thích nghi, chấp nhận, có trách nhiệm với chính bản thân mình và người khác.
Hay nói cách khác là phải tập làm người lớn, làm người lớn thực thụ rồi.
Tuổi 20, nó bắt đầu biết tiếc dần những năm tháng tuổi trẻ.

* Người ta bảo rằng, tuổi 20 là cột mốc đánh dấu cho bước ngoặt mới của cuộc đời, là tuổi đẹp nhất đời người.
Còn nó, không biết nên vui mừng, háo hức hay buồn phiền nữa, hay là đang nuối tiếc cho những gì đã xa, phấp phỏng lo lắng cho một hành trình mới mở ra, đầy khó khăn, thử thách.

* Tuổi 20, nó bước vào đời với hoài bão, nhiệt huyết, sự tươi trẻ, tràn đầy sức lực làm hành trang.
Nó vẫn ước mơ và theo đuổi ước mơ, bởi ước mơ là không chờ đợi.
Dù một đôi lần có thấy nản lòng nhưng nó sẽ không bỏ cuộc và buông xuôi tất cả như ai đó đã nói rằng “HÃY NHỚ ĐẾN LÝ DO TẠI SAO BẠN BẮT ĐẦU BƯỚC ĐI"

* Tuổi 20, nó chẳng muốn suốt ngày chôn chân trong căn phòng trọ với 4 bức tường kín mít.
Nó muốn được hòa nhập, lăn xả cùng cuộc đời.
Đó là những lúc tâm hồn lãng du, được “đi”, được “chạy”, được “nhảy”, cứ thế tung tăng “xách ba lô lên mà đi”, đôi mắt xa xăm về những chân trời mới, vùng đất mới như những người du mục.
Nó muốn được khẳng định mình trên những bước chân nó đi. Và cũng để những lần đi xa như thế, nó mới vỡ lẽ, nhận ra rằng chỉ có GIA ĐÌNH mới là nơi bình yên nhất, để những lần quay về nó chỉ muốn nũng nịu trong hơi ấm nơi lòng mẹ, quàng tay thật rộng vào cổ ôm bố để được chở che.
Nó sợ lắm sự tàn phá, lụi tàn và vô tình của dòng thời gian, sợ rằng tuổi xuân của mình đang lãng phí từng ngày...

* Có những lúc nó tự hỏi mình, tự vấn bản thân xem mình đã làm được những gì lớn lao, những cái gọi là “nên hồn” hay chưa?
Nghĩ suy về con đường chông chênh phía trước, về dòng đời người, rồi bắt đầu chiêm nghiệm về các thời quá khứ, hiện tại và tương lai. Tất cả đều mông lung, vô định.
Nhưng tuổi 20 - nó sẽ “làm theo lý trí, yêu theo con tim” và hành động những gì nó cho là đúng nhất.
Tuổi 20, nó muốn được phá cách, làm những điều mình thích và thích những gì mình làm.

P/s:
Hãy cứ sống hết mình và cuồng nhiệt để đứng vững trên đôi chân của mình nhé!
- Chông chênh tuổi 20 -
#DHenri

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Độc bước

Tâm sự của đứa con gái độc thân ___ Hoá ra đâu phải cứ dành hết tất cả tình cảm của mình cho một người rồi sẽ có ngày người ta yêu lại mình. Hoá ra đâu phải cứ nói yêu thì sẽ yêu mãi mãi. Hoá ra có những người nói yêu người này nhưng đâu có nghĩa họ sẽ không yêu người khác. Cuộc sống này cần phải có tình yêu, nhưng không có tình yêu đương cũng đâu có chết.  Mấy người nói: "Anh/Em sẽ yêu Em/Anh cho đến khi không còn trên đời này nữ...

Mệt mỏi rồi, em biết dựa vào ai

Mệt mỏi rồi, em biết dựa vào ai Thỉnh thoảng bước trên đường đời hối hả Thấy người ta yêu nhau, em cũng thoáng chạnh lòng Đã quá lâu sống cuộc đời phẳng lặng Không mong chờ, chẳng nhớ đợi một ai Thỉnh thoảng cũng thèm khát một bờ vai Để dựa vào qua mùa Đông lạnh lẽo Một bàn tay nắm tay đi muôn nẻo Cho cô đơn theo gió cuốn về trời Em muốn có người cùng em rong chơi Ôm lấy em khi cuộc đời mệt mỏi Sẽ nhẹ nhàng bên tai em rồi nói "Có anh rồi " , thì hạnh phúc biết bao Nhưng mộng ước cũng chỉ là ước ao Khi niềm vui thì cứ đi xa mãi Mạnh mẽ thế nào, em cũng chỉ là con gái Mệt mỏi rồi, em biết dựa vào ai??? #lượm 

TRƯỚC KHI NÓI CHUYỆN HÃY DÙNG "BA CÁI SÀNG" NÀY ĐỂ LỌC QUA MỘT LƯỢT

Có một lần, một người bạn của Socrates vội vàng chạy tới tìm anh ta, cậu bạn này vừa thở vừa cao hứng nói:   “Mình nói với cậu chuyện này, đảm bảo là ngoài sức tưởng tượng của cậu.” “Chờ chút!” Socrates vội vã ngăn cậu ta lại và nói: “Những lời mà cậu định nói với mình, cậu đã dùng ba “cái sàng’' để lọc qua chưa?’ Anh bạn của Socrates với vẻ mặt không hiểu, lặng im và lắc đầu. Socrates nói: “Lúc mà cậu muốn nói cho người khác một việc gì đó, ít nhất cũng nên dùng ba “cái sàng” lọc qua một lượt. Cái thứ nhất gọi là chân thật, cậu phải xem xem chuyện mà cậu muốn nói cho người khác có đúng sự thật không?” Anh bạn tiếp lời: “Mình là nghe được trên đường đi tới đây, mọi người đều nói như vậy chứ mình cũng không biết là có đúng sự thật không.” Socrates lại nói tiếp: “Vậy thì nên dùng “cái sàng” thứ hai của cậu để kiểm tra đi, nếu như nó không phải là sự thật, thì ít nhất cũng là có thiện ý chứ? Chuyện mà cậu muốn kể với mình có phải là có thiện ý không?” Anh bạn nghĩ nghĩ một chút r...